Hồi đó, lúc có chồng, chồng của iem thường làm chuyện ấy cho iem. Lúc mới biết làm chuyện đó, iem thích lắm và cứ kêu anh ấy làm liên tục, ngày nào cũng phải làm, có ngày làm vài lần, sáng làm, chiều làm, tối về cũng làm. Đôi khi anh ấy cũng mất sức vì chuyện ấy vì phải khom lưng nhiều quá, lúc nào cũng ở tư thế cúi người xuống, còn iem thì cứ nằm ngửa người ra mặc sức cho anh ấy làm. Sau này nghe được thông tin ở đâu, hay đọc trên báo, anh ấy khuyên iem không nên làm chuyện đó nhiều quá, vì nó sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của iem. Nhất là cái "chỗ đó", làm nhiều và làm hoài như thế thì lỗ sẽ rất to và sẽ thường xuyên bị chảy nước, không tốt. Thế là về sau, mật độ làm chuyện ấy của iem ít lại nhưng thật ra thì vài ba ngày iem lại đòi anh ấy làm cho một lần. Thế cũng sướng hơn là không làm gì.
Về sau này, iem không còn sống chung với chồng nữa, nhớ chồng thì ít mà nhớ "chuyện kia" thì nhiều. Nhiều lúc cũng bức xúc lắm, muốn tìm ai đó làm giúp chuyện đó nhưng cũng thấy ngại ngại thế nào vì muốn làm chuyện ấy thì buộc người đó phải khom người xuống còn iem cứ thế mà vật vã nằm ngửa ra cho người ta làm thôi, phê không chịu được. Có lần, muốn quá, iem kêu đại người bạn gái rất thân làm giúp iem chuyện ấy. Người bạn gái thấy iem có vẻ rất ham muốn nên cũng nhiệt tình giúp đỡ dù nó chưa làm chuyện đó lần nào với ai. iem phải hướng dẫn cho nó phải làm như thế nào, phải từ từ ra sao, đưa cái công cụ (mà iem tự làm cho mình) vào cho thật nhẹ nhàng và xoáy đều trong cái lỗ đó của iem. Nhưng eo ôi, thật sự là thất bại. Người bạn gái ấy vì chưa có kinh nghiệm nên đút thật mạnh cái công cụ vào một cái "rột" làm iem đau thấu xương và giựt cả người lên, kết thúc. Miệng thì cám ơn nó mà lòng phát tức vì không thể nào thỏa mãn.
Một ngày nọ, (hình như mới hôm qua), iem quyết định "tự xử". Vì mới làm lần đầu nên iem đứng trước gương, đứng sát vào gương và bắt đầu lấy tay banh cái lỗ ra cho thật to, đưa cái công cụ kia vào lỗ từ từ, cũng hơi nhoi nhói vì lâu nay lỗ không có ai làm nên hơi bị khít. Dẫu sao thì tự làm thế này hơi cực nhưng vẫn an toàn hơn là để cho tùm lum người làm. Lỗ bắt đầu giãn ra một chút, công cụ vào dễ dàng hơn và sâu hơn. Khi vào được hẳn bên trong rồi, iem bắt đầu lấy tay xoáy đều công cụ, xoay và xoáy nhè nhạ. Má ơi, không thể tả, người iem như chết trân vì sướng. Muốn nằm xuống để làm tiếp ghê nhưng sợ công cụ rớt ra ngoài, rồi tuột hết cả hứng. Nước bắt đầu chảy ra, lúc đầu còn rịn rịn, lúc sau tràn hết cả ra ngoài... thật là sướng mê ly. Trong lúc sướng đó cũng không quên nghĩ rằng lần sau làm sẽ nằm xuống trước rồi cầm cái gương soi cũng được, không cần phải đứng như thế này, lúc phê thì hơi đuối...
Xong việc, khoảng 1,2 phút gì thôi, iem bắt đầu rút cọng tóc ra ngoài lỗ ghèn ở con mắt bên trái và lấy khăn giấy chùi nước mắt nãy giờ chảy trên má. Bắt đầu làm qua lỗ ghèn ở con mắt bên phải. Tự làm thế này được thì mai mốt iem sẽ tự xử dài dài, không cần ai giúp nữa...
>> cười phát nữa
13 bình luận
dam vao cai lo loz me may ay